ZW101 An umbrella in the rain

Title: The Umbrella in the Rain

Late in the afternoon, a light rain began to fall. On a small path leading to the tram station, a young woman — Vy — was fumbling with a thin book, trying to shield her backpack.

Vy: “Oh no, it’s raining! How could I forget my umbrella…”

A warm and gentle male voice came from behind.

Minh: “Would you like to share an umbrella?”

Vy turned around. A young man wearing glasses, holding a dark blue umbrella, smiled at her.

Vy: “Uh… if you don’t mind, then… thank you!”

Minh stepped closer, raising the umbrella to cover them both from the rain.

Minh: “My name’s Minh. And you?”

Vy: “I’m Vy. Nice to meet you.”

They walked slowly under the drizzling rain, water trickling softly underfoot.

Minh: “Do you study at the university nearby?”

Vy: “Yeah, I’m in the Faculty of Languages. Just submitted my thesis today.”

Minh: “So you can finally breathe easy?”

Vy: “Only worried the professor might ask me to revise. That’s when it gets tense.”

They laughed together. A breeze drifted by, lifting the hem of Vy’s skirt; raindrops dotted her hair.

Minh: “I work at a little bookstore around here. On rainy days like this, it’s usually quiet.”

Vy: “Which bookstore? The one at the corner?”

Minh: “That’s the one. You’ve been there?”

Vy: “I often sneak in to read on weekends. The wooden chairs are a bit hard, but the vibe is cozy.”

Minh chuckled, his voice low but warm.

Minh: “I’m the one who arranged those chairs. Next time, I’ll pick a softer spot for you.”

Vy: “In that case, I might have to drop by more often.”

They arrived at the tram station. Vy looked toward the tram approaching in the distance.

Vy: “Thanks for the umbrella. I’d be soaked without it.”

Minh: “I hope it rains again, and you forget your umbrella again.”

Vy looked surprised, then laughed, a faint blush on her cheeks.

Vy: “If fate allows, who knows…”

The tram arrived. Vy stepped on board and turned back to wave.

Vy: “Bye, Minh. See you again!”
Minh: “Definitely, Vy.”

The tram doors closed, leaving Minh standing alone in the rain — but with a quiet smile on his face.

Tựa đề: Chiếc ô giữa cơn mưa

Chiều muộn, trời bắt đầu mưa nhẹ. Trên con đường nhỏ dẫn ra trạm tàu điện, một cô gái trẻ — Vy — đang loay hoay tìm cách che tạm chiếc ba lô bằng quyển sách mỏng.

Vy: Trời ơi, mưa rồi! Sao mình lại quên mang ô chứ…

Một giọng nam vang lên phía sau, nhẹ nhàng và ấm áp.

Minh: Bạn có muốn dùng chung ô không?

Vy quay lại. Một chàng trai đeo kính, tay cầm chiếc ô màu xanh sẫm đang mỉm cười với cô.

Vy: Ờ… nếu bạn không phiền thì… cảm ơn nhé!

Minh bước sát lại, giơ cao chiếc ô để cả hai cùng trú mưa.

Minh: Mình tên là Minh, còn bạn?

Vy: Mình là Vy. Rất vui được gặp bạn.

Họ bước đi chậm rãi trong làn mưa nhẹ, nước chảy rì rào dưới chân.

Minh: Bạn học ở trường đại học gần đây à?

Vy: Ừ, khoa Ngôn ngữ. Hôm nay vừa nộp bài khóa luận xong.

Minh: Vậy là bạn được thở phào rồi ha?

Vy: Chỉ sợ giảng viên hỏi lại thôi, lúc đó mới căng.

Họ cùng cười. Gió thoảng qua, làm vạt váy Vy bay nhẹ, mưa lấm tấm trên tóc cô.

Minh: Còn mình thì làm việc trong hiệu sách nhỏ gần đây. Mưa như vầy chắc vắng khách lắm.

Vy: Hiệu sách nào vậy? Có phải tiệm bên góc đường không?

Minh: Chính nó. Bạn từng ghé à?

Vy: Mình hay ngồi đọc ké ở đó vào cuối tuần. Ghế gỗ hơi cứng nhưng không khí dễ chịu.

Minh bật cười. Giọng anh trầm nhưng rất ấm.

Minh: Mình là người kê ghế đó. Lần sau để mình chọn chỗ mềm hơn cho bạn.

Vy: Nếu vậy thì có lẽ mình phải ghé thường xuyên hơn rồi.

Cả hai dừng lại trước trạm tàu điện. Vy nhìn chiếc xe đang dần đến từ xa.

Vy: Cảm ơn bạn vì chiếc ô. Không có chắc mình ướt như chuột rồi.

Minh: Hy vọng lần sau trời lại mưa, và bạn lại quên mang ô.

Vy ngạc nhiên rồi bật cười, má đỏ nhẹ.

Vy: Nếu có duyên, biết đâu đấy…

Tàu đến. Vy bước lên, quay lại vẫy tay.

Vy: Chào Minh. Hẹn gặp lại nhé!

Minh: Nhất định rồi, Vy.

Cánh cửa tàu khép lại, để lại Minh một mình giữa mưa — nhưng trên môi vẫn nở nụ cười.

NEW WORDS

– 时分, is more literary or poetic, used to describe a specific moment

飘落
Thin weak light 薄
Cover 遮住

Title: The Umbrella in the Rain
Late in the afternoon, a light rain began to fall. On a small path leading to the tram station, a young woman — Vy — was trying to cover her backpack with sheet of paper.

Vy: “Oh no, it’s raining! How could I forget my umbrella…”

A warm and gentle male voice came from behind.

Minh: “Would you like to share an umbrella?”

Vy turned around. A young man wearing glasses, holding a dark blue umbrella, smiled at her.

Vy: “Uh… if you don’t mind, then… thank you!”

Minh stepped closer, raising the umbrella to cover them both from the rain.

Minh: “My name’s Minh. And you?”

Vy: “I’m Vy. Nice to meet you.”
They walked slowly under the drizzling rain, water trickling softly underfoot.

Minh: “Do you study at the university nearby?”

Vy: “Yeah, I’m in the Faculty of Languages. Just submitted my thesis today.”

Minh: “So you can finally breathe easy?”

Vy: “Only worried the professor might ask me to revise. That’s when it gets tense.”
They laughed together.
Minh: “I work at a little bookstore around here. On rainy days like this, it’s usually quiet.”
Vy: “Which bookstore? The one at the corner?”
Minh: “That’s the one. You’ve been there?”
Vy: “I often come in to read on weekends. The wooden chairs are a bit hard, but I like the place.”
Minh laughed, his voice low but warm.
Minh: “I’m the one who arranged those chairs. Next time, I’ll pick a softer spot for you.”
Vy: “In that case, I might have to come more often.”
They arrived at the tram station. Vy looked toward the tram approaching in the distance.
Vy: “Thanks for the umbrella. I’d be soaked without it.”
Minh: “I hope it rains again, and you forget your umbrella again.”
Vy looked surprised, then laughed, a faint blush on her cheeks.
Vy: “If fate allows, who knows…”
The tram arrived. Vy stepped on board and turned back to wave.
Vy: “Bye, Minh. See you again!”
Minh: “Definitely, Vy.”
The tram doors closed, leaving Minh standing alone in the rain — but with a quiet smile on his face.

 

Tựa đề: Chiếc ô giữa cơn mưa

Vào cuối buổi chiều, một cơn mưa nhẹ bắt đầu rơi. Trên con đường nhỏ dẫn đến ga tàu điện, một cô gái trẻ — Vy — đang cố dùng tờ giấy để che chiếc ba lô của mình.

Vy: “Ôi không, mưa rồi! Sao mình lại quên mang ô chứ…”

Một giọng nam ấm áp, nhẹ nhàng vang lên từ phía sau.

Minh: “Bạn có muốn dùng chung ô không?”

Vy quay lại. Một chàng trai trẻ đeo kính, cầm chiếc ô màu xanh đậm, mỉm cười với cô.

Vy: “Ờ… nếu bạn không phiền thì… cảm ơn nhé!”

Minh bước lại gần, giơ ô lên che cho cả hai khỏi mưa.

Minh: “Mình tên là Minh. Còn bạn?”

Vy: “Mình là Vy. Rất vui được gặp bạn.”

Họ cùng nhau đi chậm rãi dưới cơn mưa lất phất, nước mưa rỉ rả dưới chân.

Minh: “Bạn học ở trường đại học gần đây à?”

Vy: “Ừ, mình học khoa Ngôn ngữ. Vừa nộp luận văn xong hôm nay.”

Minh: “Vậy là giờ có thể thở phào nhẹ nhõm rồi hả?”

Vy: “Chỉ lo giáo sư bắt sửa lại. Khi đó mới căng.”

Họ cùng bật cười.

Minh: “Mình làm ở hiệu sách nhỏ gần đây. Những ngày mưa thế này, thường vắng lắm.”

Vy: “Hiệu sách nào thế? Ở góc đường à?”

Minh: “Chính nó đấy. Bạn từng đến chưa?”

Vy: “Cuối tuần mình hay ghé đọc sách. Ghế gỗ hơi cứng, nhưng mình thích chỗ đó.”

Minh cười khẽ, giọng trầm mà ấm.

Minh: “Mình là người sắp xếp mấy cái ghế đó. Lần sau, mình chọn chỗ ngồi êm hơn cho bạn.”

Vy: “Vậy chắc mình phải đến thường xuyên hơn thôi.”

Họ đến ga tàu điện. Vy nhìn về phía đoàn tàu đang tới.

Vy: “Cảm ơn bạn đã che ô. Nếu không mình ướt hết rồi.”

Minh: “Mình mong trời lại mưa, và bạn lại quên ô.”

Vy hơi ngạc nhiên, rồi bật cười, má hơi ửng đỏ.

Vy: “Nếu số phận cho phép, ai mà biết…”

Tàu đến. Vy bước lên và quay lại vẫy tay.

Vy: “Tạm biệt Minh. Hẹn gặp lại nhé!”

Minh: “Chắc chắn rồi, Vy.”

Cánh cửa tàu khép lại, để Minh đứng một mình trong mưa — nhưng với nụ cười nhẹ trên môi.

标题:雨中那把伞

傍晚时分,开始下起了小雨。在通往电车站的小路上,一位年轻女子——Vy——手忙脚乱地拿着一本薄书,试图挡住她的背包。

Vy:“哎呀,下雨了!我怎么忘了带伞……”

身后传来一个温暖柔和的男声。

Minh:“要一起打伞吗?”

Vy回头望去。一个戴眼镜的年轻男子,撑着一把深蓝色的伞,朝她微笑。

Vy:“呃……如果你不介意的话……谢谢你!”

Minh走近一些,举起雨伞,为两人挡雨。

Minh:“我叫Minh,你呢?”

Vy:“我叫Vy。很高兴认识你。”

他们慢慢走在细雨中,雨水悄悄滴落在脚边。

Minh:“你是在附近的大学上学吗?”

Vy:“是的,我在语言系。今天刚提交了论文。”

Minh:“那你终于可以松口气了?”

Vy:“只担心教授要我修改,那时候才紧张。”

他们一起笑了起来。

Minh:“我在这附近一家小书店工作。像今天这样的雨天,通常很安静。”

Vy:“是哪家书店?拐角那家?”

Minh:“就是那家。你去过吗?”

Vy:“我周末常去看书。木头椅子有点硬,但我挺喜欢那地方。”

Minh低声笑了笑,声音温暖。

Minh:“那些椅子是我摆的。下次我给你挑个更软的位置。”

Vy:“那我可能要常去了。”

他们来到电车站。Vy望着远处驶来的电车。

Vy:“谢谢你的伞。不然我全身都湿了。”

Minh:“我希望下次还会下雨,你再忘带伞。”

Vy有些惊讶,随即笑了笑,脸颊泛起一抹红晕。

Vy:“如果命运愿意,谁知道呢……”

电车到了。Vy走上车,转身挥手。

Vy:“再见,Minh。回头见!”

Minh:“一定的,Vy。”

电车门关上了,留下Minh独自站在雨中——脸上带着淡淡的微笑。